Thứ Ba, 14 tháng 2, 2017

Cho ngày Valentine

Một năm có đến 365 ngày vậy mà chỉ có một ngày để thể hiện tình yêu ? Liệu có dè sẻn không nhỉ?
Vào fb, zalo thấy tràn ngập hình ảnh thể hiện ty của các đôi lứa. 
Mình và anh cũng đã trải qua  20 năm bên nhau. Đúng là chưa một lần anh tặng mình quà vào ngày Valentine, chưa một câu nói lãng mạn mình nhận từ anh trong ngày này song mình không cảm thấy buồn và thua thiệt so với người khác. 
Nhớ hồi hè vừa qua khi hai vc đang dạo bước trên bãi biển thì có đôi bạn trẻ cũng đi song song và hai bạn ấy xin được chụp kiểu ảnh làm kỷ niệm. Bạn nữ bảo" nhìn cô chú thật hạnh phúc, cháu ước là sau này khi chúng cháu về cùng một mái nhà cháu cũng sẽ được như cô ". Xã nhà mình bật cười bảo "Công việc của chú suốt ngày xa nhà nên ít có cơ hội bên gia đình . Được những lúc như thế này là rất đáng quý và chú rất trân trọng . Song đó chỉ là một trong nhiều cách để thể hiện tình yêu cháu à  ..."
Đúng vậy, tình yêu đâu cứ phải là Chocolate, hoa hồng và những lời nói lãng mạn. Chỉ một câu nhắn nhủ, động viên khi ở xa, hay cái ôm thật chặt mỗi khi bên nhau là đủ để cho ta cảm giác lâng lâng trong hạnh phúc...
Và trong cả 365 ngày của một năm thì ngày nào mình cũng nhận được từ anh tình yêu thương ấy. Vậy là mình có hơn mọi người 364 ngày Valentine rồi. Hì

Thứ Năm, 2 tháng 2, 2017

Anh

Vậy là kì nghỉ Tết cũng đã qua, mọi việc trở lại bình thường theo guồng quay thường nhật. Anh đã đi trực từ hôm mùng 2  ngay sau hôm cả nhà từ quê Nội lên. Mình và bọn trẻ quẩn quanh bên ngoại. Anh không có nhà trong mấy ngày Tết khiến mình thấy trống, thấy vắng vì người ta bảo Tết là đoàn viên, là sum vầy. Hình như anh  cảm nhận được điều đó nên ngày gọi điện về vài  lần, rồi nhắn tin làm mình cũng nguôi ngoai. Giá mà cũng như mọi ngày công việc cuốn đi không còn chỗ trống để mà nhớ  thì hẳn tâm trạng mình đã không như vậy.
Ngày hôm qua mình và con lên đơn vị. Cả khuôn viên nhà trường tịnh vắng. Chỉ có tiếng gió thổi, tiếng chim hót... Anh bảo ở trên này anh rất rất nhớ ba mẹ con nhưng vì công việc,vì nhiệm vụ nên không thể về được... 

Anh đưa hai mẹ con ra Thành cổ- một địa điểm vui chơi ngày Tết của người dân xứ Đoài quê mình. Tay trong tay mình và anh đi dạo quanh con đường nhỏ. Mình nhớ hồi mới yêu nhau hai đứa cũng thường đi dạo và anh rất thích nắm chặt tay mình như thế...







Thứ Bảy, 24 tháng 9, 2016

no title

Cả một chuỗi ngày bận rộn  đã kéo dài hết ngày, hết tháng. Công việc trường lớp bộn bề, anh cũng vậy nên việc nhà mình gánh cả. Có nhiều hôm đi ngủ rồi mới thấy oải…
 Đã có thể có những phút giây cho riêng mình vậy mà cảm xúc cứ như tan biến trong hư không.
Mấy ngày nay vào trang viết chỉ đọc lại những bài viết cũ, và comment cho cảm xúc ngày ấy.
Cũng đôi khi ngồi gõ chữ, con chữ nhảy múa loạn xạ không đầu, không cuối rồi lại xóa…hoặc chỉ để trong nháp, những bản nháp cứ chất chồng…

Chiều nay Hà Nội mưa nhiều, bầu trời nặng trĩu ... Thu đến rồi thì phải? Hôm qua đi ngang qua dãy lớp có gốc cây sữa, thấy thấp thoáng đâu đó những chùm hoa trắng xanh… 

Thứ Ba, 12 tháng 1, 2016

Con đã khóc trong giấc mơ của chính mình...

 Bất chợt tìm vào trang thơ của LĐK thấy bài thơ hợp vô cùng với tâm trạng mình lúc này
"...
Con nhớ cha... Ngay cả phút trở về
Ngồi bên Người mỉm cười mà thảng thốt
Tình yêu thương chẳng thể là cổ tích
Phép màu nào níu giữ được ở bên?
Lá mùa này rụng nhiều dưới mái hiên
Cha gánh cả trời muộn phiền như lá
Hắt hiu vàng trong gió...
Dồn xanh vào đời con.
Trăng tủi hờn, khuyết rồi lại đầy lên
Nắng cuối ngày tìm bình minh thức giấc   
Nhưng với cha - đi qua là sẽ mất...
Khi chỉ một lần có duyên phận cùng cha.
Gió cuốn đi lá rụng dưới hiên nhà
Con quỳ xuống cầu xin mùa ngừng gió
B
àn tay con bé nhỏ
Chẳng giữ được mùa trôi...
Sợ gió cuốn cha đi - với con là nỗi sợ lớn nhất cuộc đời
Biết về đâu gom cho mình hơi ấm?
Lá vàng nhưng vẫn đập
Những nhịp gửi chồi xanh
Con đã khóc trong giấc mơ của chính mình
Những đêm bơ vơ giữa đèn vàng phố thị
Gục trên trang nhật ký
Nhòe lời: "Con nhớ cha..."
Con nhớ cha... Ngay cả phút trở về
Dù lá trên cây vàng và chưa rụng hết
Nhưng cuộc đời đầy mong manh ly biệt
Một phút quay đầu đủ nuối tiếc ngàn thu
Đừng theo mây giấu nắng thả sương mù
Con cần cha để mùa không đơn lạnh
Cánh chim bằng muôn phương sải đôi cánh
Chỉ bình yên dưới bóng mát của người 
Bên hiên nhà như thơ ấu xa xôi..."
                                                     Trích thơ: Lương Đình khoa
" Lá mùa này rụng nhiều dưới mái hiên. Cha gánh cả trời muộn phiền như lá. Hắt hiu vàng trong gió...Dồn xanh vào đời con" Mình đã không thể ghìm được tiếc nức nở khi đọc đến dòng này. Cha đã đi rất xa, sẽ chẳng còn những buổi chiều được trở về và trò chuyện cùng cha, sẽ chẳng thể được vỗ về mỗi khi buồn tủi, chẳng còn có cơ hội để nấu những món cho cha thưởng thức...Tất cả chỉ còn những hoài niệm. 

Thứ Tư, 14 tháng 10, 2015

Cha xa quá, kỉ niệm nhòe mắt ướt...

Vậy là đã một tháng lẻ bốn ngày cha bỏ mẹ và các con để về thế giới bên kia. Chẳng lúc nào nguôi được mỗi khi nhớ về người cha ơi.
Căn nhà hiu quạnh từ khi người về bên ấy. Cho đến bao giờ con mới chấp nhận được sự thật là cha không còn trên cõi đời này nữa. Nhìn di ảnh của cha trên ban thờ, cùng bóng mẹ lẻ loi là con lại không thể cầm lòng mình được. Con trộm lấy tấm áo còn lại của người, hít hà mùi mồ hôi quen thuộc trên đó như sợ trong tích tắc nó bay biến đi đâu mất .. Khóc mà phải giấu đi nước mắt vì sợ làm lây nỗi buồn cho mẹ. 
Có nhiều đêm không ngủ được. Con nghĩ về cha, nghĩ về tình thương mà người dành cho chúng con. Giấc ngủ muộn màng và những giấc mơ. Giấc mơ đưa con trở về với những kỉ niệm xa xa lắm, khi ấy con còn là một con bé con lên năm, lên sáu... Con bé con gầy nhỏng trong tấm  áo mưa rộng thùng thình, đeo giỏ chạy đi kéo cá cùng cha trong những ngày mưa gió năm ấy. Cử chỉ vuốt tóc, chỉnh trang lại áo mưa cho con cộng với cái xuýt xoa của người cha khi con bé bị trượt chân ngã trong vũng nước mới thấy được cha nó yêu quý nó biết nhường nào...
Con mơ thấy cả tiếng cười của đứa bé gái khi nghe cha nó kể chuyện cổ tích. Và giấc ngủ của nó cũng luôn ngập tràn hình ảnh những hoàng tử, công chúa và cả cô bé lọ lem...
Giấc mơ vụt tắt nhưng giọng kể chuyện trầm ấm của người cha cùng tiếng cười trong trẻo của con bé con năm ấy vẫn còn ngân mãi ...



Thứ Bảy, 15 tháng 8, 2015

chưa bao giờ tôi thấy bạn rời tôi...

"Tôi như người của năm tháng xa vời
Nhặt nhạnh những cũ xưa
  gom góp về hiện tại
..."










"Tình bạn là ngôi nhà không khóa cửa
Ta bước vào mà chẳng ngại ngần gì
Nhận ấm êm rồi lại bước chân đi
Đường xa lắc tìm riêng mình hạnh phúc
..."


Thứ Bảy, 25 tháng 7, 2015

Khi hoa mướp nở...




Cả xóm thức tỉnh và náo loạn bởi tiếng gào khóc, tiếng cười của người đàn bà điên. Cái làng nhỏ ven sông  này không ai không biết về người đàn bà ấy. Những câu hỏi ngu ngơ, những điệu cười man dại cứ vang lên trong cái hoang hoải của nắng hè và vàng rực của hoa mướp bên bờ giậu...

Là con gái duy nhất trong gia đình, thị kém may mắn gặp phải tai nạn ngay từ khi còn bế ngửa và kết cục người đàn bà ấy đã trở thành người không bình thường.
Ngày ngày giúp bố mẹ đi chăn bò, làm những việc vặt trong nhà. Nếu không phải là những hôm trở trời hay vào những ngày hè bỏng rát thì thị hiền lành và vẻ như nhút nhát...
Giá như cs cứ vậy bình thản trôi nhẹ nhàng thì hẳn chẳng có nhiều chuyện để kể.  Thị cũng chậc tuổi nàng. Hồi nhỏ, trẻ con trong làng gọi thị duy nhất cái tên "con dở". Con bé cũng rất muốn chơi nên cứ tha thẩn chạy theo nàng cùng bọn trẻ khác nhưng chỉ dám giữ một khoảng cách rất xa vì nó sợ bọn trẻ đánh. Thời gian trôi đi với tuổi thơ bình lặng như mặt nước hồ mùa thu, thảng đôi khi trở trời hay vào những dịp nắng nóng thì người ta mới thấy con bé nói nhiều và nói những lời ngu ngơ, vô nghĩa. Ừ thì là người không bình thường nên mới vậy. Bước sang tuổi mười tám, con bé  ngày một đặn đầy với dáng hình thiếu nữ song  lời nói, ánh mắt và cử chỉ thì càng trở nên vô hồn. Và suốt cả những tháng ngày sau thì dường như đó là sự đọa đày của kiếp người thì phải? Loại trừ khuôn mặt khó nhìn của một người điên thì hình thể của thị không ai có thể chê trách. Mỗi bận lên cơn, thị xé tung quần áo, chạy rông khắp làng. Tất cả như phơi bày trước mắt. Khi đó các bà, các cô lại ước ao, lại so sánh còn đàn ông  trong làng chẹp miệng rồi nhìn theo với ánh mắt thèm thuồng.  "Trời bắt tội "Mẹ vẫn hay thở dài rồi nói với nàng như thế...
Một ngày, mọi người thấy những biểu hiện của người thai nghén ở thị. Nếu ở một người bình thường thì quả đó là hạnh phúc nhưng với thị...
Trách và nguyền rủa tác giả của cái bào thai trong bụng thị. Tất cả đàn ông trong làng đều bị quăng một cái nhìn nghi ngờ và dò xét. Ngày nào cũng có vài ba đám người túm năm, tụm ba để nói về thị. Chủ đề về "con dở " vẻ như nóng sốt hơn cả bất kì những tin tức thời sự, hay bộ phim truyện dài tập trên TV. Các bà, các mẹ, các cô thi nhau đến thăm nhưng trong đầu họ chỉ muốn tìm thấy nét mặt của đứa trẻ có chút nào quen quen với người đàn ông của mình? Khổ nỗi trẻ con thay đổi nét mặt theo từng ngày và thế là lục đục từ phía những bà vợ có chồng mang thói trăng hoa ngày càng tăng... Sau này mọi người gặng hỏi, thị kể câu được, câu chăng. Chỉ biết rằng vào hôm mưa gió, giữa buổi trưa vắng trên cánh đồng hoang, một người đàn ông xuất hiện và............. Lời thị kể phần nào đó giải tỏa đi những nghi ngờ trong đầu các bà, các mẹ, các cô và làm cánh đàn trong làng thở phào như vừa trút bỏ một gánh nặng nào đó....
Sau khi có con, thị cũng không thể tự chăm sóc đứa bé được. Bệnh dường như nặng hơn. Nói năng,  hành động càng không kiểm soát được. Những lúc như thế chỉ có thể cùm chân, cùm tay thị lại thì gia đình và xóm làng mới yên thân. Khổ thân đứa bé thiệt thòi có mẹ mà chẳng bao giờ được cảm giác mẹ ở bên cạnh...
Vào những đận hoa mướp càng nhiều, nắng càng rót mật thì người đàn bà ấy chẳng thể ở yên được trong nhà. Cũng một kiếp người sao thị lại khổ như thế? Nhiều lần nàng tự vấn mình ...
Bầu trời tháng bảy xanh ngắt không một gợn mây. Nụ mướp chen chân trên kẽ lá và nở thật dày. Những cánh hoa mỏng tang được ướp thêm màu vàng từ nắng trở nên  vàng rưc hơn. Gió hè phả vào mặt bỏng rát, vẳng đâu đây vẫn vang lên tiếng cười man dại của người đàn bà điên ấy...
...