Thứ Hai, 14 tháng 7, 2014

Quà của Tháng Bảy


Tháng bảy đến và mang tặng nàng một món quà bất ngờ...
Trở lại Nghệ An lần này không phải trên chuyến tàu đêm như năm nao mà trên chuyến xe đi ban ngày. Tha hồ cho nàng ngắm cảnh và lưu giữ những hình ảnh thiên nhiên tuyệt đẹp trên đường đi...
Bỏ lại Phố thị xa tít phía sau, xe chuyển hướng vào cung đường Hồ Chí Minh. Hai bên ven đường có cơ man nào là núi đá. Lúp xúp những ngôi nhà nho nhỏ nằm ẩn mình dưới chân núi hay dưới những tán lá xanh rì. Bầu trời xanh và cao vời vợi, mây trắng cuộn thành từng đám lớn phía xa xa như nhắc nhở đang vào độ nóng nhất của miền Trung.
Ảnh
Cảnh đẹp bên đường cùng những câu hát của cô ca sĩ trên đĩa cassette khiến mắt nàng díp lại và tựa vai ông xã,  nàng ngủ ngon lành ...
Cửa Lò đón nàng và gia đình vào thời khắc đầy nắng nhất trong ngày. Gió biển lùa vào tóc mang theo vị mặn của muối. Cảm giác như biển đang tiến lại mỗi lúc một gần hơn...
Cả nhà nghỉ ở khách sạn kế bên biển. Từ cửa sổ, phóng tầm mắt ra xa là có thể nhìn thấy rất rõ từng đợt sóng đang nhấp nhô, rồi cả những con thuyền trông bé tí như chiếc thuyền giấy mà nàng hay gấp cho con.
Đêm đến, phố Biển lung linh và nhộn nhịp hơn. Nàng cùng cả nhà rong ruổi trên chuyến xe điện, khám phá thêm những điểm cuốn hút của Biển và Phố mà trong dịp nghỉ trước đây nàng chưa thực hiện được...
"... Cũng có khi sóng hát
Lời tự tình biển khơi
Dịu êm như lời gió
Lướt nhẹ qua vành môi

Bờ cát vẫn vậy thôi
Đã bao đời đợi sóng
Đôi khi bờ vô vọng
Sóng đi mãi không về

Dù ngày tháng lê thê
Bờ âm thầm mong ngóng
...."
Nhẩm đọc những câu thơ của một nhà thơ nào đó rồi mở tung cửa sổ, nàng đón ánh trăng đầu tháng và gió biển vào phòng. Cuộn tròn trong vòng tay của ông xã, lắng nghe tiếng sóng, giấc ngủ đến với nàng thật nhẹ. 
Đánh thức nàng là tiếng hô cổ vũ bóng đá. Mải xem bóng nên ông xã quên cả nhiệm vụ mà để nàng một mình đưa con ra biển. Có một chút giận hờn chợt thoảng qua đâu đây...





Sóng biển sớm mai nhẹ nhàng nô đùa cùng bọn trẻ. Nàng đi dạo dọc theo bãi biển và để sóng vuốt ve dưới mỗi bước chân...


Ảnh

 
Ảnh

Ảnh









Vào những buổi sáng, nàng chỉ thích ngắm biển và lưu lại những hình ảnh tuyệt đẹp ở đó





...
Ai đến Nghệ An đều mong muốn được một lần về thăm quê Bác và nàng cũng vậy.

 Hôm ấy bầu trời xứ Nghệ trong xanh, hàng cây quê Bác cũng rất xanh như muốn xua đi cái nóng gay gắt giữa hè. Người thuyết minh đã đưa du khách ngược trở về mấy mươi năm trước qua những câu chuyện với giọng kể đều đều, thương thương của người xứ Nghệ. Cảm xúc ùa đến, cay nồng khóe mắt và thấy như hình ảnh những năm tháng ấy của Bác và gia đình thoáng hiện về trước mắt...














 Tạm biệt Xứ Nghệ và Biển Cửa Lò. Hẹn ngày gặp lại.........

Trên đường trở về qua Tỉnh Thanh, ông xã đưa cả nhà vào Cẩm Thủy thăm suối cá thần. Phía trước là dòng sông Mã, nước đang dâng đầy và chảy xiết
.Ảnh
Chiếc cầu treo mảnh khảnh được bắc qua dòng sông này
Ảnh
Đến thăm dòng suối với nhiều câu chuyện kì bí  mang màu sắc huyền thoại về loài cá thần sống ở đó. Du khách càng muốn tò mò, háo hức muốn được một lần tận mắt nhìn thấy loài cá này. Chen chúc dưới lòng suối là vô số những con cá lớn nhỏ. Những chú cá này chui ra, chui vào từ một hốc đá dưới chân núi. Chúng có vẻ quen với sự có mặt của các du khách. Dân ở đó  bảo chỉ có người may mắn mới được gặp cá Chúa...


Nàng băng qua chiếc cầu tre nhỏ để tìm vận may thấy được bóng cá Chúa
Ảnh
Cùng ông xã nghỉ chân dưới chân núi, lấy sức để tiếp tục cuộc hành trình...


Ảnh

...




Thứ Năm, 3 tháng 7, 2014

Kí ức của mẹ

      Có những hình ảnh chỉ cần cảm nhận bằng giác quan là đủ song cũng có những hình ảnh mà ta phải cảm nhận bằng cả tấm lòng mới thấy được cái hay, cái đẹp và vô cùng ý nghĩa và để rồi chúng mãi song hành cùng ta tiến đến tương lai. Ai cũng đã từng đi qua tuổi thơ và có không ít những hình ảnh về khoảng thời gian tuyệt vời ấy. Dù ở đó chứa cả  hạnh phúc hay bất hạnh song mỗi khi ngoảnh lại không ít lần cảm thấy bồi hồi, nhung nhớ...
     Những chiều mùa hè rảnh rỗi  mình đưa các con đi bơi. Rẽ vào khúc đê nhỏ ven sông là đến bể bơi. Dòng sông Tích này chứa đựng biết bao kỉ niệm của tuổi thơ mình.  Cũng đã từng trốn mẹ đi học bơi cùng nhóm bạn sau khi biết bao lần cho chuồn chuồn cắn rốn... (một suy nghĩ buồn cười vì ngố).


Cũng đã từng mỏi chân chạy theo chị đi chăn trâu hay theo anh thả diều trên khúc đê này và khóc ròng khi cánh diều nhỏ bị gió cuốn đi mất.

 Nhìn bọn trẻ trên đê mình lại kể cho các con nghe những kỉ niệm ngày xưa mình có. Thấy như chỉ cần khẽ nhón chân, vươn mình về phía trước là có thể chạm được vào kí ức của những tháng năm ấy.Con trai bảo "Con thích tuổi thơ của mẹ" và "Sao anh em con không có được những hình ảnh hay những kỉ niệm êm đềm giống tuổi thơ của mẹ?"
Con nói đúng. Làm sao con mình lại có những kí ức như mình vì hai thế hệ, hai hoàn cảnh hoàn toàn khác. Hơn nữa suy nghĩ của bọn trẻ bây giờ cũng khác...
     Chiều nào cũng thấy bọn trẻ trong thôn cũng ra thả diều. Gió tháng sáu gom lại đủ mạnh để giúp cánh diều của chúng chao liệng và bay vút trên không. Vài ba cô bé chạy theo nhập cuộc vui. Làn da chúng rám nắng còn nụ cười thì trắng xóa và giòn tan trong gió.  Giá có thể lại một lần được sải lưng nằm trên cỏ, trải mắt dõi theo cánh diều, lắng nghe tiếng sáo vi vu trong gió và nếm vị hăng hăng của ngọn cỏ gà trên môi...
Nhớ cách đây ít hôm qua nhà sách mình mua một số truyện, sách thiếu nhi cho con. Trong đầu lúc đó luôn nghĩ chắc các con sẽ rất vui khi nhận món quà này vậy mà khi đón nhận có vẻ bọn trẻ không hào hứng vì chỉ là tập chuyện cổ tích, chuyện lịch sử hay tập thơ góc sân và khoảng trời . Và sao đó không phải là những tập truyện Doremon, hay là những truyện tranh khác mà chúng thích...? Chúng bảo chỉ thích nghe mẹ kể chuyện cổ tích chứ không thích đọc...Mình thấy buồn vì suy nghĩ của bọn trẻ.
     Ngày xưa, tuổi thơ của mình đâu có những buổi tập trên bể bơi mà chỉ có trên bến sông hay cầu ao. Tuổi thơ của mình chỉ có vẻn vẹn vài ba tập truyện cổ tích mà bố mua làm quà sau mỗi lần công tác ngoài thành phố. Đọc đi đọc lại nhiều quá đến nỗi bìa sách mòn rách hết... tuổi thơ của mình đâu có những ngày hè mát mẻ trong phòng điều hòa mà chỉ là ngọn gió mát được mang đến từ cánh quạt nan của mẹ của bà
Tuổi thơ của mình không có giờ phút thư giãn với cơ man nào là những trò chơi trên máy tính nối mạng, những ngày đi du lịch khám phá miền đất lạ với bạn bè, người thân.  Chỉ vẻn vẹn vài ba trò chơi mà bây giờ được gọi là trò chơi truyền thống.

     Phải chăng cũng tại cả mình nữa . Lúc nào cũng sợ con học kém, sợ con thua thiệt bạn bè, sợ con mải chơi, và sợ cả một vài trò nghịch mà cho rằng kém vệ sinh...
     Ôi sao mình không thoát được những suy nghĩ ấy???

Thứ Năm, 12 tháng 6, 2014

For June and for summer days.

 Kì nghỉ hè rồi cũng đã đến được hai tuần. Mười bảy năm trong nghề có lẽ đây là năm học mà mình cần ghi nhớ nhất. Chỉ còn hai tuần trước khi năm học kết thúc mà những điều không may vẫn chẳng tha. Cuộc sống muôn màu, muôn vẻ và lòng người cũng thế. Hay là mình nên thay đổi suy nghĩ? Nếu cứ như vậy thì điều gì nữa sẽ đến? Đôi khi tự hỏi tại sao mình lại nghĩ nhiều đến điều đó?... Chẳng để làm gì cả. Điều gì cũng luôn có giá của nó. Bạn đã từng nói với mình nếu cứ gắng quá vào một điều gì đấy để đạt cho bằng được thì đến một lúc sẽ là nô lệ của nó.
... Sao lúc này mình thấy buồn cho cái nghề của mình thế nhỉ?
Anh bảo đừng nghĩ đến sẽ thấy an nhiên như bên cạnh. Có lẽ phải vậy.
...

  Mình lên kế hoạch cho những ngày nghỉ. Thêu thùa,đi chơi, tiệc tùng hay vào bếp trổ tài nấu nướng sau khi search một vài món trên web. Bọn trẻ rất vui khi luôn được khám phá những món mới của mẹ. Cả anh cũng vậy, thấy dẫn khách về nhà ăn chứ không ra quán như mọi khi. Có lẽ chuyện bếp núc của mình đã lên điểm...






 Chiều chiều, ba mẹ con lên xe đến bể bơi. Bọn trẻ thích thú khi được thỏa thuê vẫy vùng trong nước. Lâu nay mình cứ áp đặt chuyện học hành với các con vì mang suy nghĩ giống như của 99% các bậc phụ huynh khác là luôn sợ con học kém, lúc nào cũng lo nếu có thời gian rảnh con sẽ xa đà vào những việc không hay...

......
......
 Hôm qua, mình nhận được tin nhắn của một người bạn thân. Chuyện gia đình của bạn đã khiến mình suy nghĩ. Thấy thương bạn, thương cả những suy nghĩ mà bạn đang mang. Liệu trong cuộc sống gia đình hai từ VỊ THA là xa lạ?
..........
 



Mình lại nghĩ linh tinh rồi...

Thứ Tư, 7 tháng 5, 2014

For May and for my Aunt

Bộ ảnh tuyệt tác về 'Người Lính' khiến bao người cảm động
                           "Quảng Ngãi  ngày....
Hạ thương yêu của anh!
Chiều tối nay yên tĩnh quá, không còn nghe thấy tiếng súng, tiếng bom nổ như ban sáng. Mỗi ngày một tin chiến thắng bay về đơn vị khiến anh linh cảm như chiến thắng sắp tới gần rồi yêu thương của anh à, và chẳng mấy mà đến ngày anh trở về bên em.
Cảm ơn số phận đã sắp đặt, cho anh gặp và có được tình yêu của em. Những lúc bên đồng đội chiến đấu, những lúc gặp khó khăn trên đường hành quân thì hình ảnh, tình yêu của em đã thôi thúc và là động lực rất lớn giúp anh vượt qua rồi giành chiến thắng. Anh hiểu nơi quê nhà, em cũng đang rất nhớ và mong ngày anh trở về. Hãy hiểu cho anh yêu nhé. Là một người trai khi đất nước đang lâm vào cảnh chiến tranh như lúc này thì lòng nào ở lại hậu cứ để hưởng yên bình hả em?
Anh nhớ giọng nói của em Hạ à, nhớ mùi hương hoa đồng nội trên mái tóc đen dày và rất dài của em. Những khi chợp mắt sau mỗi trận đánh anh lại hay mơ về em. Anh mơ được ôm em trong ngày trở về được hít hà hương thơm trên mái tóc ấy, anh mơ...
...
Đợi anh Hạ nhé. Anh sẽ về, nhất định sẽ trở về bên em"

Bộ ảnh tuyệt tác về 'Người Lính' khiến bao người cảm động
        Chiến tranh đã đi qua nhưng kí ức về cuộc chiến, cảm xúc và những kỉ vật về mối tình đầu trong sáng thì vẫn còn đó. Hạ tựa mình bên thành cửa sổ và nghĩ về những ngày rất xa ấy. Nước mắt cứ vậy lã chã rơi trên trang thư đã nhòe và ố vàng. Cô nhớ về chủ nhân của bức thư, nhớ về đêm chia tay trước ngày anh ra chiến trận...



       Một đêm đầy sao cuối tháng tư, trên con đê nhỏ cuối làng - điểm hẹn của cô và anh ấy. Khi Hạ đến thì cũng đã khuya, Gặp nhau, cô chỉ khóc mà chẳng nói nên lời. Nước mắt nhòe ướt cả vạt áo trước ngực anh. Ước chi  thời gian dừng lại để cô mãi được tựa vào bờ ngực vững chắc và mãi mãi trong vòng tay rất ấm này của anh.
- Hạ, mai anh đi rồi, em sẽ đợi anh về phải không? 
- Anh đừng hỏi như thế. Hãy tin rằng đó là điều có thật. Em đợi và anh phải trở về.
- Anh sẽ viết thư cho em. Những khi nhớ, hãy mở thư của anh và đọc. Khi đó em thấy anh như đang hiện hữu bên cạnh. Thời gian sẽ trôi nhanh, rồi cũng đến lúc chiến tranh phải kết thúc. Anh sẽ mang chiến thắng về. Luôn tin vào tình yêu anh dành cho em yêu nhé.
       Hạ thấy mình thật bé nhỏ. Khẽ xoay người, cô vòng tay ôm cổ anh. Khuôn mặt và vầng trán cao của anh như bừng sáng. Với ánh mắt đầy yêu thương, Hạ lùa cả mười đầu ngón tay vào mái tóc bồng bềnh rồi đặt một nụ hôn thật ấm trên vầng trán ấy. Hạ bảo để anh không quên, để nơi chiến trường anh luôn cảm thấy ấm áp mỗi khi nhớ về cô... 
      Trăng cuối tháng bàng bạc chảy tràn trên đồng lúa đang thì con gái, gió đuổi theo trăng, vờn cả lên mái tóc anh, mái tóc cô khiến những sợi tóc ấy càng như quấn quýt chẳng muốn rời xa. Đôi mắt huyền của người thôn nữ ngước lên lóng lánh, say đắm như muốn in trọn hình ảnh dấu yêu ấy. 
.............
Bộ ảnh tuyệt tác về 'Người Lính' khiến bao người cảm động
     
         P/s: Chỉ là một đoạn trích trong truyện ngắn M viết tặng Dì. Muốn post lên để chia sẻ cùng mọi người.



Thứ Ba, 8 tháng 4, 2014

như em- Tháng Tư

       Sớm nay, nàng dậy muộn hơn thường lệ vì muốn tự thưởng cho mình một chút lười biếng của buổi dạy ít tiết nhất trong tuần. Bật tung cửa sổ, nàng chợt nhận ra khoảnh khắc giao mùa đang đến rất gần. Suốt cả một thời gian dài bận rộn, nàng không để ý với những đổi thay xung quanh. Có chăng chỉ  những cơn mưa phùn là nàng thấy rõ rệt nhất bởi chúng dai dẳng kéo dài gần hết tháng ba. Ngoài kia, những giọt nắng non đang nhảy nhót bên hiên cửa, gió nhẹ thổi làm mơn man mái tóc, tiếng chim rộn rã như đang báo tin vui và cả khoảng trời xanh mà lâu lắm rồi mới xuất hiện... 
Ôi! Tháng Tư đã về!  

       Anh vẫn bảo nàng. Nhẹ như gió Tháng Tư. Đẹp như nắng Tháng Tư và dịu dàng như Em- Tháng Tư.
Một kỉ niệm không bao giờ quên của hai vợ chồng vào ngày đầu tiên của tháng. Tim nàng vẫn luôn thổn thức mỗi khi nghĩ về điều ấy. Năm nay đợt diễn tập của Binh chủng lại rơi đúng vào ngày này. Anh gọi về cho nàng là khi đang ở một cánh rừng xa lắc nơi biên ải. Nơi đó sóng yếu khiến câu được, câu chăng...
"...Chạm tay vào Tháng Tư đi anh
Em sẽ chỉ cho anh màu của nắng,
lẫn cả màu yêu thương
cả quên nhớ,
giận hờn.
Chạm tay vào Tháng Tư đi anh
Bởi mùa dịu dàng lắm
Khúc nắng nhạt màu,
cơn mưa bụi phôi pha.
..."
       Nàng yêu tháng Tư và yêu tất cả những hình ảnh xung quanh mà Tháng tư đang mang về...
.....................
      Phải trải qua những ngày mưa dầm triền miên của tháng Ba mới có được sự ngỡ ngàng trong đổi thay của vạn vật quanh mình lúc này.
       Thường thì cây phải thay lá vào mùa thu vậy mà sấu lại muốn mình trút lá vào cuối xuân, đầu hè. Chỉ qua vài đêm mưa, dưới gốc cây trong khuân viên nhà trường, bên hè đường với cơ man nào là lá . Những chiếc lá màu vàng sậm xoay xoay tròn trên không rồi đáp xuống nhẹ, thật nhẹ... Cả thảm lá vàng dưới chân đám học trò nghich ngợm, tiếng lạo xạo vui tai của lá, tiếng cười của bọn trẻ khiến nàng thấy an nhiên như đang hiển hiện đâu đó bên mình.
        ...
      Xa xa, cây bàng mốc thếch bên góc sân trường đang khoác trên mình bộ cánh nõn nà xanh mướt bởi những đọt non của chồi, của lá. Trong cái nền xanh ấy vẫn còn sót lại mầu đỏ của duy nhất chiếc lá bàng già nua. Vẻ như mẹ lá đang gắng níu sự sống của mình để chứng kiến những đổi thay của đàn con ...

       Tháng tư về mang hình ảnh đẹp dịu dàng, mảnh mai với mùi hương thanh nhã của loài hoa mà nàng yêu thích. Loa kèn- loài hoa chỉ có ở tháng Tư, và cũng chỉ đẹp nhất ở tháng Tư. Nhớ những ngày tháng Tư ở Hà nội, dạo bước trên những con phố nhỏ, nàng ngắm nhìn và cảm nhận những đổi thay của mùa đang đến... Nắng non dịu ngọt như làn môi thiếu nữ, kết lại từng giọt, xuyên qua kẽ lá, đậu trên vai mềm và quấn quýt dưới mỗi bước chân. Đâu đây trên hè phố nổi bật lên là mầu trắng xanh của vô số những nụ loa kèn trên gánh hoa, xe hoa của người bán dạo. Những vòng xe chầm chậm quay, mang an nhiên cho cả một ngày tháng tư rất trong và cũng rất hiền... 

 "...
Tháng Tư về, gió hát mùa hè
Có những chân trời xanh thế
Mây xa vời
...nắng xa vời
con sông xa lững lờ trôi
..."
       Tiếng hát của cô ca sĩ trẻ như muốn sổ tung kí ức những ngày Tháng Tư năm nao...