Thứ Ba, 1 tháng 6, 2021

Là những ngày dịch CV hoành hành ở miền Bắc

 Tuần thứ nhất. 4/5/2021 

Anh phải ở lại trên đơn vị theo quy định phòng dịch của BQP. Mình vẫn đều đều lên lớp trên zoom. Chuẩn bị bài, dạy học vẻ như thấy thời gian trôi nhanh hơn...

Ngày nào anh cũng gọi điện về hai lần ...

Tuần thứ hai 15/5

Vẫn ngày hai buổi lên lớp online. Thấy mệt hơn khi dạy trực tiếp. Cô giáo thì cố gắng để truyền tải kiến thức nhưng không biết được trò có nhận được tất cả những kiến thức đấy không? Sở giáo dục quyết định cho HS nghỉ hè sớm hơn dự định. Như vậy là mình chưa hoàn thiện hết chương trình ở khối lớp 6...

Đã hai tuần rồi mình chưa vào mẹ. Nhìn đâu cũng thấy dịch. Ba mẹ con ở trong nhà 24/24..

Tối đến thấy trống vắng. Bắt đầu thấy nhớ anh mặc dù hai vợ chồng vừa nói chuyện qua zalo.....

Tuần thứ ba 18/5

Chỉ còn dạy ôn thi lớp 9 chờ đến ngày các con đi thi vào 10. Ngày vẻ như dài hơn. Mình bắt đầu lên kế hoạch cho bộ phim dài tập mà trước đây không có thời gian để xem....

Xem nhiều cũng thấy chán. Nhớ anh không thể nào ngủ được. Mình chồm dậy lấy cái áo của anh. Hít hà mùi áo.... Cú nghĩ chỉ là trong tiểu thuyết mình đọc ấy vậy mà đến lúc này mình mới thấy nỗi nhớ nó kinh khủng như thế nào...



Tuần thứ tư 24/5

Anh gọi điện về bảo ngày mai anh đi công tác qua nhà và sẽ ghé về thăm ba mẹ con. Mình  vui quá. Bọn trẻ bảo thấy mẹ cười tươi hơn mọi khi...

Mong cho ngày trôi đi thật nhanh...

Có tiếng chuông cửa. Bọn trẻ ào đến hét thật to  Bố về, Bố về......Mừng đến trào cả nước mắt.Cái ôm siết chặt và những nụ hôn gấp gáp cho thỏa những ngày xa nhau. Anh bảo nhớ ba mẹ con đến nỗi bần thần cả người. Tự dưng thấy ghét cái đồng hồ. sao nó không chạy chậm hơn một chút nhỉ? Rồi cũng đến lúc anh phải trở về đơn vị...

Tuần thứ tư 1/6

Đã mấy đêm liền mình ngủ không ngon. Nửa đêm hay thức giấc khiến cho giấc ngủ cũng chập chờn. Bệnh đau dạ dày lại tái phát. Cố gắng uống thuốc và ăn theo chế độ để cho mau khỏi...

Đêm dài như thế kỉ. Thấy trống vắng. Mình kéo cả hai đứa vào ngủ cùng mẹ..

Anh vẫn thường xuyên gọi điện về cho 3 mẹ con. Bao giờ cho hết dịch bệnh để cuộc sống lại trở về như trước...


Thứ Tư, 13 tháng 9, 2017

Kí ức của tháng 9 đã qua..

Đã đi qua bao tháng 9 rồi cha ơi. 
Và tháng 9 năm nay là ngày giỗ hết của người. Con ngồi viết với tâm trạng thương nhớ không nguôi. Con nhớ về cha và về kí ức những ngày rất xa ....
Ngày đầu tiên đi học vì mẹ bận việc nên cha đưa con đến lớp...con bé nhút nhát nhìn mọi thứ lạ lẫm với đôi mắt sợ sệt. Mắt nó ướt nhèm và tay thì bám chặt áo của cha. Nó sợ ...rồi cha dắt nó vào lớp, an ủi động viên để nó yên tâm ......Ngày đầu tiên đến lớp của con bé năm ấy là vậy và rồi ......18 năm sau cũng mùa tựu trường cô gái là con trong tâm trạng một tân giáo viên  lo lắng, hồi hộp trước ngày khai giảng. Cha  cũng lại động viên và khích lệ.....Con đã vượt qua rất nhiều những khó khăn và cũng gặt hái được nhiều thành quả cũng từ những lời động viên ấy...
Cứ mỗi lần về lại ngôi nhà tuổi thơ, ngắm nhìn mọi thứ lại thấy như đâu đó vẫn có hình ảnh của cha. Này là cái bàn nơi cha hay ngồi uống nước, này cái ghế nơi cha ngồi đọc sách, là chiếc kính thuốc của cha, hay chiếc kệ sách ở góc phòng mà cha tự làm để chứa sách......
Tất cả hiển hiện như những thước phim quay chậm đưa con trở về với những kí ức khi còn có cha trên đời...Con sẽ không bao giờ quên được hình ảnh cũng như những lời người đã răn dạy anh em con. Chúng con sẽ làm tất cả như những gì người mong ước. Nơi suối vàng, cha hãy yên nghỉ giấc ngàn thu, phù hộ mẹ và chúng con cha nhé! 

Thứ Ba, 14 tháng 2, 2017

Cho ngày Valentine

Một năm có đến 365 ngày vậy mà chỉ có một ngày để thể hiện tình yêu ? Liệu có dè sẻn không nhỉ?
Vào fb, zalo thấy tràn ngập hình ảnh thể hiện ty của các đôi lứa. 
Mình và anh cũng đã trải qua  20 năm bên nhau. Đúng là chưa một lần anh tặng mình quà vào ngày Valentine, chưa một câu nói lãng mạn mình nhận từ anh trong ngày này song mình không cảm thấy buồn và thua thiệt so với người khác. 
Nhớ hồi hè vừa qua khi hai vc đang dạo bước trên bãi biển thì có đôi bạn trẻ cũng đi song song và hai bạn ấy xin được chụp kiểu ảnh làm kỷ niệm. Bạn nữ bảo" nhìn cô chú thật hạnh phúc, cháu ước là sau này khi chúng cháu về cùng một mái nhà cháu cũng sẽ được như cô ". Xã nhà mình bật cười bảo "Công việc của chú suốt ngày xa nhà nên ít có cơ hội bên gia đình . Được những lúc như thế này là rất đáng quý và chú rất trân trọng . Song đó chỉ là một trong nhiều cách để thể hiện tình yêu cháu à  ..."
Đúng vậy, tình yêu đâu cứ phải là Chocolate, hoa hồng và những lời nói lãng mạn. Chỉ một câu nhắn nhủ, động viên khi ở xa, hay cái ôm thật chặt mỗi khi bên nhau là đủ để cho ta cảm giác lâng lâng trong hạnh phúc...
Và trong cả 365 ngày của một năm thì ngày nào mình cũng nhận được từ anh tình yêu thương ấy. Vậy là mình có hơn mọi người 364 ngày Valentine rồi. Hì

Thứ Năm, 2 tháng 2, 2017

Anh

Vậy là kì nghỉ Tết cũng đã qua, mọi việc trở lại bình thường theo guồng quay thường nhật. Anh đã đi trực từ hôm mùng 2  ngay sau hôm cả nhà từ quê Nội lên. Mình và bọn trẻ quẩn quanh bên ngoại. Anh không có nhà trong mấy ngày Tết khiến mình thấy trống, thấy vắng vì người ta bảo Tết là đoàn viên, là sum vầy. Hình như anh  cảm nhận được điều đó nên ngày gọi điện về vài  lần, rồi nhắn tin làm mình cũng nguôi ngoai. Giá mà cũng như mọi ngày công việc cuốn đi không còn chỗ trống để mà nhớ  thì hẳn tâm trạng mình đã không như vậy.
Ngày hôm qua mình và con lên đơn vị. Cả khuôn viên nhà trường tịnh vắng. Chỉ có tiếng gió thổi, tiếng chim hót... Anh bảo ở trên này anh rất rất nhớ ba mẹ con nhưng vì công việc,vì nhiệm vụ nên không thể về được... 

Anh đưa hai mẹ con ra Thành cổ- một địa điểm vui chơi ngày Tết của người dân xứ Đoài quê mình. Tay trong tay mình và anh đi dạo quanh con đường nhỏ. Mình nhớ hồi mới yêu nhau hai đứa cũng thường đi dạo và anh rất thích nắm chặt tay mình như thế...







Thứ Bảy, 24 tháng 9, 2016

no title

Cả một chuỗi ngày bận rộn  đã kéo dài hết ngày, hết tháng. Công việc trường lớp bộn bề, anh cũng vậy nên việc nhà mình gánh cả. Có nhiều hôm đi ngủ rồi mới thấy oải…
 Đã có thể có những phút giây cho riêng mình vậy mà cảm xúc cứ như tan biến trong hư không.
Mấy ngày nay vào trang viết chỉ đọc lại những bài viết cũ, và comment cho cảm xúc ngày ấy.
Cũng đôi khi ngồi gõ chữ, con chữ nhảy múa loạn xạ không đầu, không cuối rồi lại xóa…hoặc chỉ để trong nháp, những bản nháp cứ chất chồng…

Chiều nay Hà Nội mưa nhiều, bầu trời nặng trĩu ... Thu đến rồi thì phải? Hôm qua đi ngang qua dãy lớp có gốc cây sữa, thấy thấp thoáng đâu đó những chùm hoa trắng xanh… 

Thứ Ba, 12 tháng 1, 2016

Con đã khóc trong giấc mơ của chính mình...

 Bất chợt tìm vào trang thơ của LĐK thấy bài thơ hợp vô cùng với tâm trạng mình lúc này
"...
Con nhớ cha... Ngay cả phút trở về
Ngồi bên Người mỉm cười mà thảng thốt
Tình yêu thương chẳng thể là cổ tích
Phép màu nào níu giữ được ở bên?
Lá mùa này rụng nhiều dưới mái hiên
Cha gánh cả trời muộn phiền như lá
Hắt hiu vàng trong gió...
Dồn xanh vào đời con.
Trăng tủi hờn, khuyết rồi lại đầy lên
Nắng cuối ngày tìm bình minh thức giấc   
Nhưng với cha - đi qua là sẽ mất...
Khi chỉ một lần có duyên phận cùng cha.
Gió cuốn đi lá rụng dưới hiên nhà
Con quỳ xuống cầu xin mùa ngừng gió
B
àn tay con bé nhỏ
Chẳng giữ được mùa trôi...
Sợ gió cuốn cha đi - với con là nỗi sợ lớn nhất cuộc đời
Biết về đâu gom cho mình hơi ấm?
Lá vàng nhưng vẫn đập
Những nhịp gửi chồi xanh
Con đã khóc trong giấc mơ của chính mình
Những đêm bơ vơ giữa đèn vàng phố thị
Gục trên trang nhật ký
Nhòe lời: "Con nhớ cha..."
Con nhớ cha... Ngay cả phút trở về
Dù lá trên cây vàng và chưa rụng hết
Nhưng cuộc đời đầy mong manh ly biệt
Một phút quay đầu đủ nuối tiếc ngàn thu
Đừng theo mây giấu nắng thả sương mù
Con cần cha để mùa không đơn lạnh
Cánh chim bằng muôn phương sải đôi cánh
Chỉ bình yên dưới bóng mát của người 
Bên hiên nhà như thơ ấu xa xôi..."
                                                     Trích thơ: Lương Đình khoa
" Lá mùa này rụng nhiều dưới mái hiên. Cha gánh cả trời muộn phiền như lá. Hắt hiu vàng trong gió...Dồn xanh vào đời con" Mình đã không thể ghìm được tiếc nức nở khi đọc đến dòng này. Cha đã đi rất xa, sẽ chẳng còn những buổi chiều được trở về và trò chuyện cùng cha, sẽ chẳng thể được vỗ về mỗi khi buồn tủi, chẳng còn có cơ hội để nấu những món cho cha thưởng thức...Tất cả chỉ còn những hoài niệm.