Thứ Hai, 23 tháng 12, 2013

Kí ức ngọt như những viên đường...


Đêm Đông yên tĩnh, vẻ như cái lạnh khiến cho mọi người ngại ra khỏi nhà hoặc phải ra thì cũng nhanh chóng quay về bên tổ ấm. Ai cũng muốn giấu mình thật gọn trong vòng tay êm ấm của người thân yêu hay cuộn mình trong chăn như con sâu trong kén lá ... Mình thích nằm trong chăn, cắm tai nghe rồi bật những bản nhạc không lời. Thả lỏng tâm trạng theo bản Secret Garden và để nỗi nhớ trượt dài về những gì vừa qua hay với cả những kí ức đã xa và rất xa...

Sáng nay dậy sớm đưa gửi con về ngoại để đi học. Tay mình vẫn còn cảm giác lạnh cóng, chiếc mũi tưởng chừng sắp đóng băng khi vượt cả quãng đường thật dài đến trường..."Nhớ mặc áo ấm và quàng thêm chiếc khăn vào cổ nữa con nhé"... "Đường xa, đi cẩn thận, gắng đi sớm một chút cho đỡ vội"... Qua nửa đời người rồi vậy mà trong lòng mẹ mình vẫn chỉ như một đứa trẻ... Cha mẹ luôn như thế, kể cả khi các con đã thoát khỏi vòng tay của người...
Mẹ đẻ rơi mình trong cơn chuyển dạ đột ngột ngay sau việc an táng của ông nội. Đó là một buổi chiều lạnh cuối Thu, đầu Đông. Bị sinh non nên thể trạng mình yếu. Ngày đấy mẹ cũng chăm bẵm lắm nhưng chẳng hiểu sao mình vẫn cứ còm nhom như con mèo hen. Cũng vì lí do này nên mình được quan tâm và cưng chiều hơn so với anh chị em trong nhà. Vào năm mình năm tuổi, mẹ có bầu, bố ốm nằm viện, công việc nhiều hơn vvà mình được gửi sang bà ngoại cũng thường xuyên hơn... Hình ảnh ngày nào loáng thoáng trước mắt như những thước phim quay chậm...Mỗi lần sang bên Bà, Mẹ ôm mình chặt lắm, bẻ từng chiếc bánh ngọt được làm từ bột mỳ để bón cho mình rồi tết cho mình hai lọn tóc dài thật dài...  Bà ngoại thương và chiều mình chẳng kém mẹ nên nỗi nhớ cũng nguôi ngoai...
Nhớ đến ổ rơm nếp của Bà, cái bếp củi om lửa đỏ suốt đêm đã mang đến cho mình những giấc ngủ rất sâu, rất ấm trong những đêm đông năm ấy. Vòng tay mềm và lời ru của bà đã khiến mình ít khóc hơn mỗi khi nhớ mẹ...
Nhớ những buổi chiều  mùa đông khô khốc, trên cánh đồng trụi lụi chỉ còn trơ gốc rạ và hun hút gió Đông, mình chạy theo Bà đi dỡ khoai. Những củ khoai lang to, mập, nằm rải rác trên luống đất... Nhớ tiếng cười của bọn trẻ chăn trâu đi mót khoai và cả cái má hồng dính nhọ của Dì khi đốt lửa lùi khoai cho mình nữa...
Kí ức tuổi thơ về Bà ngoại, về Mẹ thi thoảng lại trở về trong những cơn mơ đến vội ... 
Mẹ bảo con gái năm Mão sinh vào đầu Đông, cuối Thu là nhạy cảm, tốt bụng song dễ tin người, nặng lòng và ít cân nhắc... Vì lẽ vậy nên lúc nào mẹ cũng lo, lo cả đến khi con gái mẹ đã gần 40 tuổi...
P/s: Dù chỉ là những kí ức rất bình thường của con bé quê ngày nào nhưng mỗi khi nghĩ đến, nhớ đến hay thảng đôi khi được hấp tấp trở về qua những giấc mơ mình lại thấy nhẹ hơn trong cuộc sống  trong công việc. Vội vã như chạy trốn vậy, ơi những kí ức ngọt !

Thứ Ba, 26 tháng 11, 2013

Teachers' Day

Sáng ra mở cửa thấy một giỏ quà được treo bên trong cổng, những cánh hoa vẫn ướt sương đêm. Bất ngờ đón nhận món quà nhỏ của lũ trẻ tinh nghịch. " Cô à, 9B unique của cô đây. Chúng con nhớ cô lắm lắm. Cô đợi nhé. Chiều nay chúng con sẽ về thăm cô..."
Bọn trẻ trông lớn vậy nhưng cách chúng thể hiện với Cô chủ nhiệm cũ thì vẫn thế, chẳng lớn tẹo nào cả. Mình nhớ cách đây hai năm cũng một món quà bất ngờ dành cho mình được gửi đến qua đường bưu điện. Bọn trẻ bảo để cho mình ngạc nhiên...
Đã chuẩn bị trang phục truyền thống cho ngày đặc biệt này vậy mà lạnh quá nên lại phải trong bộ cánh thật ấm này đấy. 
Vừa ra khỏi nhà để xe đã được photographer chụp trộm một kiểu thật oách.

 đang tạo dáng trước lẵng hoa của lớp chủ nhiệm đấy
Thật vui với những món quà tinh thần đầy ý nghĩa mà học sinh mang đến cho buổi lễ 



đây nữa là kiểu hình chụp với các fan nữ trong lớp chủ nhiệm
cả với những " mặt trời bé thơ" của 8b 

Bác thợ ảnh không chuyên  có khác...

Bức cuối là cùng các fan hâm mộ Thầy giáo dạy Toán có tiếng của TP. 
Tạo dáng cũng "chuyên nghiệp" nhỉ?



P/s: 
20/11 đã qua một tuần rồi mà nay M mới post ảnh lên để khoe mọi người. Hì



Thứ Sáu, 1 tháng 11, 2013

Hà nội, kí ức và tôi



           Lâu lâu mới về Hà nội. Đêm mà vẫn ồn ào hơn cả ban ngày ở cái phố thị bé nhỏ nơi mình đang sống. Hà nội là vậy mà. Đã bao nhiêu năm mà mình vẫn không thể hòa nhập được cuộc sống bận rộn, náo nhiệt của Thành phố.  Kí ức của những tháng năm cũ kĩ lại ùa về...
           Ngày đấy thành phố đón con bé quê mùa với chiều mưa rả rích của đầu tháng mười. Chuyến xe hàng chật ních cùng mẹ đưa nó ra thành phố ở với Dì Út. Bỡ ngỡ, lạ lẫm với cái nhìn lành lạnh của người ở phố. Chẳng giống một chút nào như những người dân ở quê của nó Mọi người vẫn cười nói, vẫn chào hỏi nhưng có vẻ sáo rỗng, không vồn vã,  không chân thật. Dì lúc nào cũng căn dặn, chỉ bảo và giải thích tỉ mỉ để nó không cảm thấy tủi thân khi sống với những người của phố. Việc chính của nó là ôn thi và khi rảnh thì giúp Dì bán hàng. Còn nhớ như in trong một lần đi lấy hàng giúp Dì. Chiếc xe đạp quá cồng kềnh vì phải mang theo rất nhiều thứ trên đó. Vì sang đường vội hay vì sợ đường quá đông mà nó va phải người đi xe máy cùng chiều. Người đó trông rất trí thức, rất thành phố. Đáng ra nên giúp nó đỡ xe thì người đàn ông ấy quát vào mặt nó "Đồ nhà quê, đi với đứng như vậy à? " Hàng của Dì lỏng chỏng trên đường, chẳng ai giúp nó nhặt, mãi sau có một anh sinh viên dừng lại để giúp. Thành phố sao đáng ghét đến thế! Những ngày đầu tiên của nó với thành phố là như vậy nên mãi đến bây giờ điều đó cứ ám ảnh, khiến nó luôn giữ một khoảng cách nhất định với cuộc sống và con người của phố... 
            Trăng cuối tháng mờ ướt, run rẩy trong cái lạnh của chớm đông. Vậy là thu đang qua, thoảng trong gió vẫn còn vấn vương một chút của hương sữa cuối mùa. Sẽ chẳng còn dám mở tung cửa sổ để đón làn gió sớm mai  như thường lệ nữa. Tháng mười một đến và đồng nghĩa với Đông đang về...
           Khuya, Hà nội chưa nghỉ, mọi nẻo đường vẫn tấp nập người qua lại. Tự dưng thấy ghét tiếng ồn ào quá đỗi này đến thế. Anh bảo hãy cố gắng để thích nghi với nó. Biết đâu đến một ngày lại thấy không thể thiếu vắng nó trong cuộc sống. Còn như không gắng được thì chỉ cần khép cánh cửa là mình lại có một không gian yên tĩnh cho riêng mình đấy thôi.
           Uh, khép cửa lại, thế giới của riêng mình sẽ hiện hữu trước mắt. Chẳng còn những ồn ào, vội vã, bận rộn, những so sánh khập khiễng giữa thành thị, quê mùa. Khép cửa lại chỉ thấy yên bình và vô cùng ấm áp của hạnh phúc gia đình đan xen với tiếng cười của con trẻ. Khép cửa lại, vẳng đâu đó tiếng du dương của bản Romance không bao giờ cũ kĩ... 

          .........  và khép cửa rồi................nắng mưa sẽ chỉ dừng lại bên thềm./.
                                                                                               
                                                                                           Hà nội một ngày cuối tháng 10


         

Thứ Ba, 8 tháng 10, 2013

chuyện cuối tuần của M

Khuya rồi đấy, đóng cửa sổ lại thôi (dù vẫn thèm, rất thèm hương hoa sữa. Mình thật nhát...)
11.45 trưa thứ sáu. Về đến nhà  thấy mâm cơm đã được dọn sẵn trên bàn (Ơ hay, Cô Tấm nào giúp mình? Hóa ra ông xã được về sớm )
Chiều dạy xong, mình nán lại chơi bóng chuyền cùng mấy chị
(Biết ông xã về nên lười một chút. Cũng chẳng sao nhỉ? Vì có mấy khi mình được lười như thế này đâu. Hì)
Các chị bảo con bé này sướng nhất trường. Lúc nào cũng gọn gàng, tươi trẻ và chẳng bao giờ thấy vội mặc dù dạy nhiều tiết nhất nhóm NN và dạy thêm cũng nhiều lớp. Chẳng như các chị cứ sấp sấp, ngửa ngửa, nhiều lúc đến trường mới chợt nhớ chưa cả chải tóc, may mà tóc ép suông chứ không trông như là...
(Ừ thì cứ để các chị hiểu về mình như thế. Người nào cũng nhiều việc, lại ở xa nên chẳng mấy khi chị em đến nhà thăm nhau. Các chị không bao giờ biết mình thực sự "sướng" như thế nào. Ông xã -bộ đội xa nhà. Một mình với hai đứa trẻ. Lo công việc của mình, việc học hành, đưa đón con rồi bao việc khác nữa...Đôi khi cũng tự thưởng cho mình một câu khen "cũng được đấy" vì biết sắp xếp công việc )
Mẹ bảo niềm vui lớn nhất của người đàn bà là được chăm sóc chồng con nên không bao giờ được kêu ca, phàn nàn chi hết (Quả đáng tội, khi công việc căng thẳng cũng thấy oải vì mệt, vì thấy mình đang gắng quá để lấy chữ "Đảm đang" của Mẹ )
Về đến nhà, cơm canh đã sẵn sàng trên bàn. Ông xã đang tắm cho con. Ba bố con mải nói chuyện chẳng để ý mẹ về nên mình nghe được tất cả. Con trai bảo "Mẹ dạo này hay mệt, hay buồn lắm nên bố phải năng về nhà đấy nhé... Sắp tới sinh nhật Mẹ bố con mình làm điều gì đó thật bất ngờ nhé...."
(Ui da, vậy là bí mật của ba bố con đều lộ hết... Thật cảm động khi nghe những lời con trẻ nói, thế mà mình vẫn cho rằng con trai mình trẻ con chẳng biết gì.  )
Tối, ông xã rủ đi dạo và sau đó vòng về bên ngoại. (Anh vẫn giữ nguyên thói quen nắm tay mình thật chặt... Hương hoa sữa thật ngát trong sương lạnh của đêm thu...Đi bên anh, hạnh phúc dâng trào...)
                              
Đón ngày mới với trên trán là nụ hôn thật ấm của ông xã (Những cuối tuần anh về là mình tự cho phép được ngủ nướng thêm một chút vì năm nay mình đã quyết nói KHÔNG cho việc dạy thêm vào chủ nhật.)

Mình lên kế hoạch cho các món ăn của ngày nghỉ (Luôn ưu tiên sở thích của hai con trước rồi mới đến ông xã). Cả nhà lại nhộn nhịp cho việc nấu nướng của mẹ...
Sang tuần sinh nhật bà nội cả nhà lại sắp xếp để về Hà nội. Con trai hỏi xem mình sẽ nấu những món gì trong ngày đó. (Ừ nhỉ, mình sẽ tự tay chuẩn bị cho ngày đặc biệt đó. Mình sẽ được cộng thêm điểm là cái chắc. Hì)
Ngày chủ nhật trôi đi thật nhanh. Ông xã trở về đơn vị  mang theo dư vị ngọt ngào của hạnh phúc gia đình trong những ngày nghỉ và không quên để lại trong máy mình một tin nhắn "I love U"(Thi thoảng mới lãng mạn thế đấy. Hì)

................

Thứ Hai, 30 tháng 9, 2013

và mọi con thuyền đều đến buổi buông neo...

Bình Yên
Tác giả: Đường Hải Yến
Và mọi con thuyền đều đến buổi buông neo
Xin gấp lại cánh buồm nhờ bóng đêm che chở
Gỡ tấm áo choàng thi ca khỏi nỗi buồn nhỏ bé
Trái tim em đậu xuống cát hết ưu phiền

Thì có khác gì đâu giữa tất cả và em
Định mệnh như một kẻ tinh ranh gỡ dần từng múi chỉ
Để những tín điều thiêm thiếp ngủ quên trên tấm ga trải giường sạch sẽ
Có thể nào đó chẳng phải bình yên?

Bờ bãi đã qua rồi em sẽ quên
Em bình thản buông neo như tiếng thở dài trong đêm vừa phóng thích
Nhớ thương không được quyền đỏng đảnh
Đêm xun xoe luận tội những yên lành

Anh đừng lo,
Nếu chẳng ngủ yên,

Cánh buồm em 
         cũng chỉ thức dậy trong lặng im...
P/s :Thơ của Đường Hải Yến thật nhẹ nhàng mang đầy cảm xúc nữ tính như chính bản thân tác giả. Thơ mà như tự sự, dễ đi vào lòng người. Phần lớn những bài thơ của chị đều ẩn chứa nỗi buồn dìu dịu hay chút day dứt nào đó về một thuở xa xa lắm...
"Mùa hạ nào có thể biết hờn ghen
Khi ta ném yêu thương lên vầng trăng thu ấy
Gió như em cứ kiêu kì quá vậy
Thu đốt cháy mình không thắp nổi lá bàng đêm"
"Bình yên" cũng là một trong những bài thơ mình thích, mình post lên đây để mọi người cùng đọc

Thứ Bảy, 10 tháng 8, 2013

cho những ngày mưa...

            Tháng tám  về theo ánh nắng chao nghiêng rất vội bên bậc cửa hôm nào và theo cả những cơn mưa dai dẳng của đầu mùa bão.
            Bầu trời u ám, nặng trĩu những nước là nước. Cảm giác chỉ cần một cơn gió thôi là mưa lại có thể sụp xuống ngay được…
            Nhìn mái nhà lụp xụp nằm nép mình cuối ngõ nhỏ trong cơn mưa chiều khiến mình cay cay nơi sống mũi. Cuộc sống này đâu đó vẫn còn những gia đình vô cùng hoàn cảnh…
            Làn khói mỏng lất phất bay lên từ mái nhà thâm thấp ấy. Mình đoán nơi đó là căn bếp. Gió thoảng qua mang theo mùi khói rơm ẩm. Hít một hơi thật căng để đỡ nhớ cái mùi khói bếp của nhà mình năm nào. Nhớ cái dáng con bé con gầy nhỏng, cong lưng rút rơm còn chị nó lễ mễ bê nồi cơm gang thật to bắc lên bếp. Con bé ngồi cạnh chị, mắt nó cay xè  chẳng biết do khói rơm ẩm hay về một điều gì đó mà nó đang mong???
            Cái bể nước mưa bám đầy rêu mốc bên góc tường loang lổ, cạnh đó có mấy khóm dong riềng nở hoa đỏ chót. Đôi mắt chị sũng nước với cái nhìn chơi vơi, còn con bé chiều nào cũng dựa cột nhà ngóng bố mẹ…
            Bố vẫn nằm viện. Mẹ tất tả ngược xuôi… Mấy chị em tối đến cuộn tròn trong lòng bà ngoại… Nhớ thật nhớ cái dáng lưng còng của bà chong đèn dầu vào mỗi tối và những câu hát à ơi mà bà ru mấy chị em…
            Đã nhiều năm trôi qua mà hình ảnh của những năm tháng ấy không mờ nhạt chút nào, có chăng lúc này lại càng đậm hơn…

Chủ Nhật, 28 tháng 7, 2013

Nơi con sóng đi qua...

Mọi người đã kéo cả lên bờ. Bọn trẻ tập trung trên bãi cỏ rộng trước khu nhà nghỉ. Ở đó có đám sinh viên đang đàn hát . Tiếng đàn, tiếng hát khiến cho cả khu nghỉ dưỡng trở nên sống động, vui nhộn… Nắng đã nguội, đâu đó còn sót lại đôi ba vạt cuối ngày đang gắng mình hắt thứ ánh sáng yếu ớt, mỏng manh, như cố nán lại, vẻ nuối tiếc, dùng dằng muốn kéo dài thêm khoảnh khắc tiếp giáp giữa ngày và đêm. Nàng lặng yên bên hồ, thả đôi chân trần xuống nước, nước lạnh khiến nàng thấy dễ chịu. Từng đợt sóng lăn tăn chạy dài, chạy dài, vỗ nhè nhẹ vào mạn thuyền, nàng mơ màng tưởng như tiếng sóng đang thầm thĩ về một câu chuyện xa, rất xa…

Nàng nhớ về tuổi trẻ của mình, thời nàng cũng bằng độ tuổi của các em sv đằng kia. Vui vẻ, sống nhiệt huyết, mang đầy hoài bão và ước mơ của tuổi trẻ … Nàng cũng nhớ về những thành công nàng đã gặt hái trong sự nghiệp, trong cs bằng tất cả nỗ lực của bản thân và ở đó hình như có cả sự may mắn mà số phận đã ưu tiên cho nàng… Những thành công đó có thể vì nó đã khiến không ít người ganh ghét nàng, kể cả người bạn gái thân thiết của nàng cũng vậy. Thảng đôi khi nàng bắt gặp ánh mắt lành lạnh, không cảm xúc của người ấy  khi mọi người nói về những thành công hay may mắn mà nàng có được. Mang tâm hồn nhạy cảm và nàng thấy buồn …
Thành công trên mọi lĩnh vực cứ vậy đến, ở nàng chưa từng cảm nhận hay nếm mùi vị của thất bại…
Rồi đến một ngày, cái điều mà nàng chưa từng nghĩ, chưa từng cảm nhận cũng đã đến và đến liên tiếp khiến nàng gục ngã hoàn toàn. Nàng trở nên khác, sống khép hơn, dễ tủi thân, viết nhiều hơn và cũng nghĩ nhiều hơn. Mọi thứ đều phu du, chẳng để làm gì cả, nàng muốn rũ hết để vẹn nguyên mình là người đàn bà bé nhỏ, cần được chở che, được nương tựa và được vỗ về mỗi khi mỏi mệt…
“Mẹ à. Về đi…” Tiếng gọi đã cắt ngang suy nghĩ, đưa nàng trở về thực tại. Nắng chiều đã tắt hẳn. Đâu đó xuất hiện ánh đèn le lói từ những ngôi nhà nhỏ ven hồ…

Buổi tối đầm ấm bên người thân đang chờ nàng…